Nói là đuổi mẹ mình để nghỉ ngơi nhưng Trạch Dương không tài nào để ngưng suy nghĩ về việc đó. Cậu đau đầu suy nghĩ mãi về việc này.
Chính xác hơn là còn khó hơn suy nghĩ giải một bài toán khó. Trong chuyện này cậu vẫn chưa tìm ra được hướng giải quyết. Phải làm sao thì mới đúng được đây?
Trạch Dương cũng muốn có thể phát triển hơn, có thể làm mọi thứ để cuộc sống mai sau của cậu và Hân Nghiên có thể tốt hơn. Nhưng cậu không muốn rời xa cô. Thậm chí cậu còn chưa nói cho cô biết tình cảm của mình nữa cơ mà. Vậy mà bây giờ lại còn phải rời xa cô sao? Cậu không muốn, chỉ muốn ở bên Hân Nghiên mãi. Cô ở đâu thì nơi đó là nhà của cậu.
Đến tận tối đến.
Hân Nghiên đi chơi về còn thấp thỏm lo xem Trạch Dương có phạt cô hay không. Nhưng đọc truyện chán quá nên cô đã chạy sang để tìm Trạch Dương chơi. Nhưng còn vừa mới bước vào nhà thì Hạ Mỹ Oánh gọi cô đi ra để bà dặn dò một chút.
- Hân Nhi, lại đây cô nó chuyện với Hân Nhi một chút đã.
- Dạ.
Nghe Hạ Mỹ Oánh nói vậy thì Hân Nghiên liền tươi cười đi ra sofa ngồi cạnh bà. Hạ Mỹ Oánh mỉm cười ôm Hân Nghiên vào lòng còn vuốt tóc cô.
- Hân Nhi của cô đáng yêu quá đi mất.
- Cô Oánh cũng đánh yêu a.
- Cái con bé này, cô lớn tuổi như vậy rồi đáng yêu cái gì chứ.
- Hì.
- Hân Nhi định lên chơi với Tiểu Dương sao?
- Vâng ạ.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-vi-ngot-ngao-cua-thanh-xuan/978078/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.