Hoàng cung Quang Bách Quốc.
Ngự Hoa Viên.
Hai bình rượu cụng vào nhau, Thuấn Đại Phong hỏi Lý Việt Bân: “ Ngài thấy em gái tôi thế nào? Hấp dẫn chứ?”
Lý Việt Bân mỉm cười hỏi ngược lại: “ Ngài muốn tôi trả lời như thế nào?”
“ Đương nhiên là nói lời thật lòng.” Thuấn Đại Phong sảng khoái trả lời.
Lý Việt Bân cúi đầu nhìn bức tranh trên bàn, một lúc sau mới trả lời: “ Tam công chúa quả xứng với bốn chữ ‘ Tuyệt sắc giai nhân’.”
Thuấn Đại Phong đặt mạnh bình rượu xuống bàn, dường như không mấy hài lòng với câu trả lời đầy văn chương của Lý Việt Bân: “ Chúng ta đều là nam nhân, trước mặt nhau cần gì phải dùng lời hoa mỹ. Nếu nhị hoàng tử đã ngại mở lời, vậy để tôi thay ngài nói.”
Thuấn Đại Phong dùng ngón tay vẽ thành vòng tròn trên bức họa chân dung, tiếp tục nói: “ Em gái tôi chính là là đệ nhất mỹ nhân tại Mạt quốc. Ngài nhìn xem, ngực nở eo thon, hông to chân dài, bản tính nhút nhát trời sinh, chắc chắn sẽ là một hiền thê an phận thủ thường.”
Lý Việt Bân nhìn Thuấn Đại Phong, lời nói mang theo ý cười: “ Với tính cánh hiện tại của nàng ấy, há chẳng phải sẽ chịu nhiều thiệt thòi ở nơi đất khách quê người sao?”
“ Thì sao?” Thuấn Đại Phong ngước cổ uống vài ngụm rượu mát, “ Nữ nhân thì phải nên như thế, thông minh quá cũng không tốt.”
Lý Việt Bân lén liếc nhìn Thuấn Đại Phong, nụ cười hòa nhã từ lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-luu-trong-tam-thuyen-luu-tren-nuoc/3523275/chuong-54-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.