Đám người Thuấn Đại Phong dần hòa thành một thể với khu rừng, để mặc Thiên Tâm một mình một cõi nơi đất trống. Nữ tử bí ẩn ngồi ngay ngắn trên yên ngựa, giây phút nàng quay đầu về phía Thiên Tâm, ánh mắt hai người va chạm nhau, trực giác của hắn liền vang lên hồi chuông báo động.
Nữ nhân này… thật không đơn giản.
Núi Hiểu Yên.
Một căn cứ quân sự đồ sộ thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp sương mù dày đặc, binh lính tuần tra thay phiên canh gác ở lối ra vào duy nhất, hơn chục vị cung thủ ngày đêm túc trực trên đài quan sát, sẵn sàng tấn công bất cứ kẻ khả nghi nào dám tiến lại cần.
Thuấn Đại Phong dịu dàng đỡ nữ tử bí ẩn xuống ngựa, trước khi nối bước theo sau nàng, hắn vẫn không quên dặn dò đám thuộc hạ tiếp tục tìm kiếm tung tích của Huân Phong.
“ Ngài tư tế chậm lại một chút, tôi sắp không đuổi kịp rồi.”
Tà váy mềm mại đung đưa theo từng động tác nhấc chân, nữ tử bí ẩn giữ nguyên tốc độ di chuyển, lời nói mang theo sự thờ ơ lạnh nhạt: “ Đừng bắt thần linh phải chờ đợi!”
Thuấn Đại Phong ấm ức đứng nhìn cánh cửa lớn đã đóng chặt, hắn vươn tay định chạm vào cánh cửa, hai vị hộ pháp liền lập tức ngăn chặn hành động, cung kính đáp: “ Đại vương, mời ngài về cho.”
“ Ta chỉ muốn vào xem một lát, các người ai dám cản.”
“ Thứ lỗi cho hạ thần không thể tuân theo. Đây là điện thờ, ngoài các vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-luu-trong-tam-thuyen-luu-tren-nuoc/3515194/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.