Đêm khuya giờ Tý, trên đường lớn không lấy một bóng người, ai nấy đều về nhà đóng cửa, an yên chìm vào giấc mộng.
Ánh đèn dầu đã tắt từ lâu, con thuyền nhỏ chìm vào bóng tối, hòa vào cảnh sắc quá đỗi yên tĩnh của đất trời. Bên trong căn nhà nhỏ, gần vị trí cuối thuyền, cạnh cánh cửa phụ thông đến gian bếp, Mạnh, Nghĩa Hiệp, Tấn Tài cùng Phan Đức đang nằm ngủ cạnh nhau.
Tấn Tài chuyển mình ôm lấy Phan Đức, cái chân dài gác lên bụng hắn, thản nhiên xem hắn thành cái gối ôm mỗi tối. Phan Đức thời gian đầu còn mạnh tay hất người ra ngoài, nhiều khi còn đổi cả chỗ ngủ, sau thời gian dài chung sống, hắn dần chấp nhận thói xấu này của Tấn Tài, mặc người muốn làm gì thì làm.
Mạnh nằm đơ ra như khúc gỗ, hai tay ôm chặt thanh đao, giống như sợ bị ai đó thừa cơ hội hắn ngủ mà cướp đoạt lấy. Nghĩa Hiệp từng nói với hắn, vũ khí tùy thân chính là một phần sinh mệnh của người học võ, vật còn người còn, vật mất người vong.
Nghĩa Hiệp nằm ngửa, hai tay duỗi thẳng, kiếm gác sau gáy.
Cửa sổ hé mở, cơn gió mát thừa cơ hội lùa vào bên trong, lặng lẽ đùa nghịch mái tóc đen dài của Lệ Hoa. Trên giường tre, Lệ Hoa ngủ cùng Hữu Ý, chăn mỏng đắp lên thân người, hàng mi dài cong vút khẽ đung đưa.
Đầu thuyền, Thiên Tâm ngồi một mình trên ghế bập bênh, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở ngắt quãng. Thiên Tâm đã ở ngoài này hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-luu-trong-tam-thuyen-luu-tren-nuoc/3491843/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.