Uỳnh! Rầm!
Hắc Cầm, Bạch Vĩ và Hạ Linh rời khỏi chánh điện, cánh cửa lớn của chánh điện đóng sầm lại, cả không gian rộng lớn giờ chỉ còn lại một mình Hoàng Long.
Hoàng Long đứng dậy, từng nấc thang vang lên tiếng bước chân, dẫn người tiến về cánh cửa mật thất nằm phía sau bức tranh phong cảnh. Tiến sâu vào bên trong, một căn phòng nhỏ được trang trí bằng vô số đồ vật quý giá, ngay giữa căn phòng đặt một bộ bàn ghế bằng gỗ mun đen, tên mặt bàn là hai hộp gỗ dài, một lớn một nhỏ.
Ngón tay mân mê sờ vào từng hoa văn chạm khắc trên nắp hộp, Hoàng Long dùng sức mở hộp, tha thiết ngắm nhìn hai báu vật nằm bên trong.
Hộp gỗ nhỏ chứa một cây sáo trúc dài 5 tấc màu ngọc bích, thân sáo thon dài, trơn bóng láng mịn. Hoàng Long nâng niu sáo trúc trên tay, trái tim khẽ rung động, mặc dù đã rời tay chủ nhân được 5 năm, sáo trúc vẫn hiên ngang nằm đó, toát ra phong thái y hệt chủ nhân của nó: thanh cao, lấp lánh và quyền quý.
Đối diện hộp gỗ nhỏ là hộp gỗ lớn dài 15 tấc, bên trong là một đàn tranh làm bằng gỗ mun, dài 13 tấc, rộng gần 3 tấc. Đàn tranh gồm 16 dây, mỗi sợi dây đều chứa đựng linh hồn riêng của nó, vui tươi, bi ai, lãng mạn hay uất hận, tất cả phụ thuộc hoàn toàn vào bàn tay và cảm xúc khi ấy của chủ nhân.
Hoàng Long ngồi xuống ghế, mười ngón tay đặt lên dây đàn, từng sợi dây rung động tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-luu-trong-tam-thuyen-luu-tren-nuoc/3491839/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.