Cuối hành lang có một cửa sổ rất nhỏ, khi Lương Kiều từ trong phòng bao đi ra, điện thoại đãtự động cắt đứt. Biết rõ ông sẽ lại gọi tới, Lương Kiều liền đứng ở chỗđó chờ, đẩy cửa sổ ra, để gió đêm lạnh thấu xương thổi vào.
Còn không qua một phút, điện thoại liền gọi tới, Lương Kiều không trả lờingay lập tức, chờ nó vang lên vài tiếng, mới không nhanh không chậm nghe máy.
“Alo?”
Đầu kia điện thoại là giọng mộtngười phụ nữ, vội vàng nói alo mấy tiếng để xác định có người nghe ở đầu dây bên kia, nghe qua điện thoại có chút khoảng cách. Mấy giây sau,giọng nói hơi mang theo vẻ già nua của Lương Quốc Hưng vang lên, mangtheo sự khẩn thiết: “Kiều Kiều à.”
Lương Kiều “Vâng” một tiếng, giọng nói nghe vô cùng lạnh nhạt: “Có việc gì sao ạ?”
Lời nhiệt tình vừa nói ra đã bị tạt cho một chậu nước lạnh, Lương Quốc Hưng lúng túng whm hai tiếng, ấp a ấp úng nói: “À, không có việc gì, chỉlà... Mấy ngày nay nhiệt độ xuống thấp, con nhớ mặc thêm quần áo.”
Bên cạnh còn có thể loáng thoáng nghe thấy giọng lầm bầm của vợ Lưng QuốcHưng bây giờ, Lương Kiều im lặng thở dài, “Ba, ba có việc thì cứ nóithẳng đi.”
Cô không biết rõ, một tiếng “Ba” này thiếu chútnữa làm Lương Quốc Hưng đau lòng đến mức rơi lệ, bỗng chốc giọng nóithấp xuống: “Không có chuyện gì không có chuyện gì, chỉ muốn hỏi thămdạo này con sống thế nào một chút thôi - - con chăm sóc mình cho tốt, ăn ngon mặc ấm, bên đó giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925797/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.