Editor: Linh Đang
“Còn không phải sao!” Lão Trần thở dài, “Tôi mới từ bệnh viện đi ra đấy. Kỳthật tôi thấy con người Quan Tổng cũng được, không xấu như bên ngoài vẫn hay đồn. Tôi nghe ý của anh ta, là muốn tìm cô tới nói chuyện, đem sựtình giải quyết rõ ràng. Ngày mai cô có thời gian thì đến bệnh viện mộtchuyến đi, giải thích sự tình cẩn thận với người ta, chấm dứt chuyệnnày, được không?”
Lương Kiều lơ đễnh: “Đánh cũng đã đánh, có cái gì tốt mà giải thích.”
“Cô nói xem tính cách cô giống trẻ con như vậy, có phải SA hay không! Cônói với anh ta là nhận lầm người, đúng không! Dù sao hai người cũngkhông thật sự có thù, anh ta lại không - - đợi chút, tiểu Lương, rốtcuộc tại sao cô lại đánh người ta?” Dường như lúc này lão Trần ý thứcđược trọng điểm của vấn đề.
*SA là tác giả viết mình cũng không rõ là gì
Lương Kiều trầm mặc một hồi, giọng nói ngưng trọng nói: “Kỳ thật là tôi báothù cho chị em tốt, cô ấy bị đồ cặn bã này...” Đúng lúc đó cô dừng lại,ngừng mấy giây, vô cùng thương xót thêm tiếc hận thở dài.
Đã sớm nghe người ta nói Quan nhị thiếu là hỗn thế ma vương rất hoa tâm,quả nhiên không có sai! Lão Trần nghe cũng thật sự vì “Chị em tốt” màđau lòng: “Được rồi, tôi thu hồi câu nói vừa rồi, anh ta chính là đồ cặn bã!”
“...”
Ngày hôm sau Lương Kiều vẫn đến bệnh viện một chuyến.
Địa chỉ là lão Trần đưa, trước khi đến anh ta còn đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925786/chuong-20-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.