Edit: Linh Đang
Lương Kiều cũng không biết lúc này trong lòng Quan Hành đang suy tính cái gì, chỉ huy Quan Hành lái xe đến cửa tiểu khu, sau khi xuống xe nói cám ơn với anh, phất tay một cái liền đi.
Trong thang máy chỉ có một mình cô, ấn tầng trệt rồi nhấn nút đóng cửa thang máy, Lương Kiều khẽ dựa vào tường, cúi người xuống cởi một chiếc giày ra.
Hôm nay mang đôi giày mới, cũng không tính là cao, nhưng có chút đau chân, vừa rồi ném Hà Lập Hâm qua vai không đứng vững nên xoay một chút, hiện tại cổ chân có chút không thoải mái.
Hai nửa cửa thang máy chậm rãi lại gần nhau, trong tích tắc sắp khép kín, đột nhiên có hai khớp xương tay rõ ràng vươn vào, ngăn ở chính giữa. Cửa thang máy cảm ứng được trở ngại, dừng lại chậm rãi tách ra một lần nữa, hai tay cố gắng đẩy hai bên, lấy sức mạnh miễn cưỡng kéo được cửa thang máy ra.
Lương Kiều khom người cầm lấy một chiếc giày đứng ở nơi đó, tay trái ôm chân phải, tư thế giống như chọi gà.
Thế nào cũng không nghĩ tới Lương Kiều cởi giày trong thang máy, Quan Hành chống cửa thang máy, cũng nhất thời sửng sốt.
Vẫn là Quan Hành phản ứng kịp, bước vào thang máy đứng vị trí đối xứng cô, khẽ dựa vào tường, ôm hai tay dù bận vẫn ung dung nhìn cô, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu nói: “Như thế này có thích thú không?”
Cửa thang máy lại khép lần nữa, Lương Kiều dựa tường xỏ giày vào: “Tại sao anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925769/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.