Hút một điếu thuốc chừng hai mươi phút, khi Quan Hành trở lại cũng đúng lúc Cao Hàn kết thúc.
Tiểu Kiều co lại ở trong góc đưa lưng về phía Cao Hàn sửa sang lại quần áo, mà anh ta lại vắt hai chân lên, từ từ uống ly rượu trong tay, quần áo trên người sạch sẽ hoàn hảo, như thể chưa từng xảy ra cái gì, chỉ có hai đầu lông mày không che dấu được vài phần thoả mãn, thoáng tiết lộ một chút manh mối.
Một bên đại Kiều dường như có lời muốn nói, Quan Hành không có phản ứng.
Quan Hành ngồi xuống đồng thời hai mắt mang theo vẻ khinh thường nhìn Cao Hàn: "Nhanh như thế đã xong việc?" Ánh mắt như có như không quét qua nơi nào đó, chậc chậc hai tiếng, "Thật sự là không còn dùng được."
Cao Hàn nhẹ nhàng lườm Quan Hành, có lẽ bởi vì vừa mới được thỏa mãn nên tâm tình tốt, cũng không tức giận vì lời của anh, chỉ không mặn không nhạt đánh trả một câu: "Nhưng so với cậu thì vẫn hữu dụng hơn. Xem cậu đến một người phụ nữ cũng không giải quyết được, phải chạy đến nơi này mua say!"
Động tác rót rượu của Quan Hành dừng lại trong phút chốc, quay đầu nhìn chằm chằm anh ta, lông mày dài nhíu lại: "Cậu thì biết cái gì?"
"Biết được cũng không nhiều." Lông mày Cao Hàn nhướn lên, cố ý kéo dài giọng nói, làm ra kiểu đang nhớ lại, "Hình như là ai đó cũng tên Kiều gọi đến..."
Mẹ nó! Quan Hành không nhịn được mà văng tục, không trách được hôm nay gọi đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925766/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.