Editor: Linh Đang
PS: từ chương này là tg không đặt tên chương nữa *chẹp chẹp*
Trong thang máy có không ít người, Lương Kiều chột dạ nhìn chung quanh.
Vắt ngang ở trên eo cô là cánh tay cứng rắn, rắn chắc mạnh mẽ, anh chỉ để ở nơi đó, cũng không có động tác dư thừa, nhưng không thể bỏ qua sức mạnh dồn vào đó.
Không có ai chú ý tới bên này, Lương Kiều cũng không giãy giụa, khẽ dựa vào ngực Quan Hành, tùy ý để anh ôm.
Quanh thân đều bị hơi thở cương nghị ấm áp của người đàn ông bao vây lấy, thế nhưng vô cùng thoải mái.
Dáng đứng của một người so với một người lại thẳng tắp hơn, biểu hiện trên mặt cũng vô cùng phù hợp, ngoại trừ đứng ở khoảng cách vô cùng gần, từ xa nhìn lại tựa như hai người không có chút liên quan nào.
Trương Vĩ đứng ở bên trái, không nhìn thấy tay phải của Quan Hành đang đặt ở ngang hông Lương Kiều, nhưng mà anh ta thấy trước ngực cùng sau lưng hai người bọn họ như dính sát cùng một chỗ, trong lúc nhất thời cõi lòng tan nát rơi đầy đất.
Hôm qua mới suy nghĩ cẩn thận thái độ của lão đại với Lương tiểu thư rất đặc thù, hôm nay liền phát hiện thì ra người ta chính là anh tình tôi nguyện... Trương Vĩ nhặt lên mảnh vụn trái tim nhỏ rơi đầy đất của mình, yên lặng đứng xa một chút.
Thang máy chậm rãi đi lên. Không đầy một lát, tay Quan Hành đặt tại ngang hông Lương Kiều đột nhiên động động, ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925757/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.