Edit: Thố Lạt
Quan Hành đi thang máy từ tầng 28 xuống, áo khoác ngoài dài màu xám đậm, khí chất thanh quý, dáng ngưới cũng có vẻ vô cùng cao lớn rắn rỏi. Anh đẩy cửa an toàn ra, khí thế hào hùng như mở một cửa lớn của cung điện.
Lương Kiều đang cong mông ghé vào cửa số nhìn con đường thẳng tắp rộng lớn phía dưới, nghe tiếng xoay người lại, trong tay ôm một vật màu lam. Vật làm ấm bằng nhung hình cú mèo.
Quan Hành đi tới, nắm lấy con cú mèo mở nửa con mắt nhìn có vẻ rất mệt mỏi, "Đây là cái gì?"
"Làm ấm tay." Lương Kiều nói.
Quan Hành nhìn đi nhìn lại, chậc một tiếng: "Đến bây giờ, em vẫn mang theo bóng đèn lớn như vậy." Vẫn đang chọc chọc vào mắt con cú mèo, "Lát nữa lúc anh hôn em nó trừng đôi mắt như chuông đồng nhìn, xấu hổ lắm."
Lương Kiều nhíu nhíu mày: "Em cho phép anh hôn em à?"
"Bây giờ còn cần cho phép sao." Nhét con cú mèo vào lòng cô, Quan Hành lại quơ lấy chân cô ôm cô dựa vào cửa sổ, chen mình vào giữa hai chân cô, cúi đầu nhìn đôi mắt biết cười của cô nói: "Anh biết em thích anh hôn em."
Lương Kiều cười: "Tự tin đến khó hiểu."
Quan Hành bụm miệng, niềm vui sướng trên trán sắp không giấu được rồi. Ngón tay phủ lên bờ môi cô, giọng nói của anh đè thấp vài phần: "Đời người ngắn ngủi, chúng ta đừng lãng phí thời gian, em nói đi?"
"Rất có lý." Lương Kiều nghiêm túc gật đầu, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925737/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.