Edit: Thố Lạt
Lăn qua lăn lại đã muộn không ít thời gian. Lương Kiều nhanh chóng tắm rủa trang điểm ra khỏi nhà, không thèm ăn sáng, tóm lấy hai miếng bánh mì Quan Hành vừa nướng xong chạy ra ngoài.
Bị Quan Hành kéo cổ lại, ấn xuống cạnh bàn ăn. "Vội cái gì, ăn xong rồi đi."
"Muộn sẽ bị trừ tiền thưởng đó!" Lương Kiều tỏ vẻ đau lòng, bưng sữa đậu nành lên uống ừng ực.
Quan Hành đưa một phần tư sandwich trứng gà chân giò hun khói đến trước mặt cô, thản nhiên ngồi xuống. "Ông chủ ở đây, ai dám trừ tiền thưởng của em."
Tuy ông chủ đã bảo đảm cho cô, nhưng Lương Kiều vẫn phát hoảng theo cảm tính, xiên một miếng sandwich, lo lắng ăn.
Ăn xong lại cùng Quan Hành về phòng thay quần áo, Lương Kiều lo lắng đi đi lại lại trước cửa phòng anh, cách một phút lại gõ cửa giục anh. Hơn mười phút sau Quan Hành mới thay xong áo khoác kaki màu kinh điển, bên trong là áo sơ mi trắng phẳng phiu, hai cúc áo trên cùng không cài, cả người tỏa vẻ phong độ hiên ngang, lại mang theo vài phần phóng khoáng không gò bó.
Lương Kiều nhìn áo khoác và sơ mi cùng màu trên người mình, giơ ngón giữa với anh: "Lại học em."
Quan Hành bắt lấy ngón tay cô đưa lên miệng cắn.
Lương Kiều cũng không trốn, giúp anh sửa sang lại cổ áo trong, sau đó đánh giá hai lần, rất vừa lòng. "Anh mặc màu sáng rất đẹp, sao cứ phải mặc màu tối mãi thế."
Quan Hành liền phấn khởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925699/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.