Lâm Nhất Giản bị một trận tiếng chim kêu đ.á.n.h thức.
Cô vừa thắc mắc mình đổi chuông báo thức lúc nào, vừa mơ mơ màng màng sờ soạng tìm điện thoại, điện thoại không sờ thấy, ngược lại làm mình bị cấn một cái... Gối cứng quá, giường cũng vậy.
Lâm Nhất Giản ngơ ngác mở mắt ra, liền nhìn thấy "chính mình" ngồi dậy rồi.
Cô ngẩn người nhìn những đồ đạc bài trí cổ kính xa lạ xung quanh, đủ loại tình tiết phim xuyên không chạy qua trong đầu, cuối cùng bình tĩnh đưa ra kết luận: Mình nằm mơ rồi.
Cô vừa nghĩ như vậy, nghe thấy một tiếng hỏi dò mang chút nghi hoặc: "Nhất Giản?"
Giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu và trong môi trường vẫn có sự khác biệt, Lâm Nhất Giản ngẩn người một chút mới phản ứng lại: [Lý Duy Chiêu?]
Lý Hối ừ một tiếng, có chút mới lạ mà "oa ồ" một cái, cảm thán: [Đây chính là "thay đổi" mà em nói à.]
Lâm Nhất Giản:? Cô lúc nào... Ồ, nhớ ra rồi, cô có đoán là tiếp theo việc trao đổi vật phẩm giữa hai bên sẽ có biến động, nhưng cũng không ngờ lại là cô trực tiếp qua đây.
Lâm Nhất Giản: [Đây là nhà anh?]
Lý Hối: [... Coi là vậy đi.]
Phủ Tiết độ sứ, hiện nay quả thực có thể coi là địa bàn của hắn.
Phát hiện Lâm Nhất Giản có vẻ khá tò mò về bên phía hắn, Lý Hối dứt khoát thả quyền kiểm soát cơ thể, để Lâm Nhất Giản tự do khám phá.
Việc đầu tiên Lâm Nhất Giản làm sau khi tiếp quản cơ thể, là sửa lại cái tư thế ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-su-dung-ban-trai-dung-cach/5291102/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.