Vân Châu rốt cuộc vẫn là địa bàn của Sóc Phương, lực kiểm soát của An Tư Phạm đối với nơi này dù có yếu đến đâu cũng chưa đến mức cần phải công thành, cho nên lần này Lý Hối không mang theo thợ thủ công chế tạo khí cụ công thành. Tuy nhiên, trong năm ngàn người này, muốn chọn ra một người biết chút tay nghề mộc thì vẫn có thể lôi ra được.
Người lính được gọi đến ngơ ngác đứng trong trướng, nhìn tờ giấy trắng như tuyết sương trước mặt, chùi chùi tay vào quần áo, không dám chạm vào.
Hắn ngẩng đầu, lắp bắp giải thích với Triệu Đôn Ích bên cạnh: “Triệu phó tướng, ta... ta không biết chữ.”
Hơn nữa mấy cái ký hiệu cong cong quẹo quẹo trên đó hình như cũng chẳng phải là chữ.
Loại chuyện này đương nhiên không thể trông cậy vào Lý Hối đang trưng ra bộ mặt khó ở ngồi phía trên giải thích – lúc tâm trạng tốt hắn còn chẳng có nhiều kiên nhẫn như vậy, huống chi lúc này áp suất không khí quanh hắn thấp đến mức rõ rệt. Triệu Đôn Ích, người vừa được bổ túc cấp tốc một khóa về chữ số Ả Rập, đành phải vừa đoán vừa giải thích cho người lính kia về ý nghĩa của các loại ký hiệu trên đó.
Người lính kia ban đầu nghe như vịt nghe sấm, nhưng rất nhanh ánh mắt đã lộ vẻ vỡ lẽ.
Binh lính trong quân trước khi bị trưng thu đa phần đều là nông dân chân lấm tay bùn, nếu nói chế tạo khí cụ công thành gì đó thì hắn có thể không có tay nghề, nhưng nói đến nông cụ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-su-dung-ban-trai-dung-cach/5291083/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.