Vì phải đưa Lâm Nhất Giản về trường, lần này Lý Hối tỉnh dậy muộn hơn một chút.
Nơi đóng quân tạm thời đều dỡ gần xong rồi, Lý Hối mà tỉnh muộn chút nữa, Triệu Đôn Ích đều định gọi người rồi. Có điều ngay cả lúc này, hắn cũng không thiếu được thầm oán thầm hai câu “vô tư”.
Oán thầm thì oán thầm, hắn vẫn tận chức tận trách nhắc nhở: “Người hôm qua ngươi mang về tỉnh rồi.”
Triệu Đôn Ích đến giờ vẫn chưa làm rõ người đó có thân phận gì, vì không nắm chắc nên cũng không dám tùy tiện đối đãi, chỉ đành nửa trông coi nửa chăm sóc mà cung phụng, chỉ đợi Lý Hối tỉnh lại xem xử lý thế nào.
Lại không ngờ, Lý Hối mặt đầy không hiểu: “Người nào?”
Triệu Đôn Ích:??? Hắn nghẹn một cái, cũng chỉ đành nhắc nhở: “Người tối qua ngươi mang về ấy, mặc một bộ đạo bào.”
Hắn vất vả chăm sóc cả đêm, kết quả người này thì hay rồi, ngủ một giấc là ném ra sau đầu.
Triệu Đôn Ích cảm thấy hành vi suy tư thân phận người đó của mình giống như một thằng ngốc, không chừng chính là Lý Hối hứng lên nhất thời, cảm thấy nhặt người thú vị thôi.
Lý Hối thực sự không chú ý bộ dạng xám xịt của người đó là đạo bào.
Có điều Triệu Đôn Ích nói “tối qua”, hắn ngược lại nhớ ra chút: Trước khi ngủ mình hình như đúng là có xách một người về.
Thấy vẻ mặt bừng tỉnh này của Lý Hối, Triệu Đôn Ích càng xác nhận suy đoán của mình, nhất thời sắc mặt có chút xanh mét.
Sớm biết thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-su-dung-ban-trai-dung-cach/5291066/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.