Đại học A, ký túc xá nữ tòa 3 phòng 401.
“Cưng ơi, một tháng không gặp, nhớ c.h.ế.t đi được!”
Âu Dương Nghệ nói xong, liền định ôm tới.
Lâm Nhất Giản đương nhiên cũng rất nhớ đối phương.
Kỳ nghỉ đông này của cô trôi qua đầy thăng trầm, quay lại trường học cứ ngỡ như đã mấy đời, nhìn thấy mấy cô bạn cùng phòng đương nhiên cũng cảm thấy nhớ nhung gấp bội.
Có điều cô thực sự không có cách nào biểu hiện hướng ngoại như Âu Dương Nghệ.
Tính cách là một phần, mặt khác cũng đã qua giai đoạn “gặp lại sau xa cách” — Lâm Nhất Giản quay lại trường sớm hơn ngày báo danh nửa ngày, còn Âu Dương Nghệ vì một số việc gia đình đột xuất nên xin nghỉ hai ngày rưỡi, canh đúng giờ lên lớp mới đến trường — lệch nhau gần ba ngày, có tình cảm ly biệt gì thì cũng nguội lạnh rồi.
Nhưng dù sao cũng là bạn tốt lâu ngày không gặp, Lâm Nhất Giản vẫn rất phối hợp làm ra tư thế đáp lại cái ôm.
Biến cố xảy ra ngay trong khoảnh khắc sắp ôm nhau, Lâm Nhất Giản nhận ra sự khác thường còn chưa kịp phản ứng, đã trơ mắt nhìn bản thân lùn người xuống, luồn qua dưới cánh tay đối phương, lùi lại nửa bước, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay đối phương.
Cảm nhận được động tác định vặn xoắn trên cổ tay, tim Lâm Nhất Giản thót lên, cô cuối cùng cũng phản ứng lại, trong đầu gần như hét lên thất thanh “Dừng lại!”, sụp đổ chất vấn: [Anh làm cái gì vậy hả?!!]
Lý Hối cũng hoàn hồn: [Xin lỗi, thuận tay...]
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-su-dung-ban-trai-dung-cach/5291060/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.