Bầu không khí rơi vào im lặng, Miêu Thắng Nam nhìn khu rừng rồi lại nhìn đồng đội, yếu ớt hỏi: “Cổng rừng…… Là lối ra sao?”
“Lại phải tìm! Lúc trước là tìm đồng đội, bây giờ là tìm cổng, đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì vậy nè!”
Người vừa lên tiếng chính là đồng đội thứ năm, không ai có thể trả lời câu hỏi của hắn, Triệu Tòng Huy yên lặng nhìn rừng cây, nuốt nước miếng nói: “Em thật sự không muốn vào đó đâu…”
Ban ngày nơi nguy hiểm nhất chính là đồng bằng, ban đêm nơi nguy hiểm nhất chính là rừng rậm! Đồng bằng nhìn một cái là không sót gì, rất dễ phát hiện ra kẻ địch, lại có ánh trăng soi đường dẫn lối, nhưng rừng rậm thì tối tăm, sinh vật hoạt động về đêm đều sống trong rừng hết á!
Du Luân bình tĩnh lại, “Không muốn đi cũng phải đi.”
Nhan Hành Thạc kinh ngạc liếc nhìn cậu một cái, anh cho rằng Du Luân cũng sẽ rất kháng cự chứ.
Nhận thấy ánh mắt của anh ta, Du Luân vô cùng buồn bực, đương nhiên cậu rất kháng cự, nhưng cậu đã ở đây cả nửa ngày rồi, nếu mà vẫn chưa hiểu quy tắc và tính tình của nơi này thì thôi khỏi cần giãy giụa nữa, cứ nằm yên chờ chết luôn cho rồi.
“Còn nhớ rõ nhiệm vụ đầu tiên không? Tìm được đồng đội và thoát khỏi nguy hiểm, mẫu câu cũng tương tự như tìm cổng và sống sót ở nhiệm vụ 2. Trong nhiệm vụ 1, chỉ khi tìm được đồng đội chúng ta mới có thể thoát khỏi nguy hiểm, điều này đã được công nhận, vậy cũng suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/857653/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.