*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tức riết Du Luân cũng quen luôn rồi.
Âm thầm chịu đựng vết thương trong lòng, Du Luân tận tình giải thích: “Đây thực sự không phải mơ, anh nhìn anh rồi lại nhìn tôi xem. Hai ta đều bị thương mà, anh không thấy đau sao?”
Nhan Hành Thạc gật đầu, “Đau.”
Du Luân kích động vỗ đùi, “Thế chẳng phải là rõ rồi sao?! Trong mơ thì sao mà đau được, vậy chỉ có thể chứng tỏ đây không phải là mơ!”
Nhan Hành Thạc lẳng lặng nhìn cậu.
“Nguồn gốc của cơn đau là do thần kinh trung ương trong não bị kích thích, khi cơ thể bên ngoài bị thương, thần kinh trung ương sẽ phản ứng lại khiến con người cảm thấy đau đớn và tránh xa nguyên nhân gây tổn thương. Mặc dù trong mơ không có nguyên nhân gây tổn thương thật, nhưng giấc mơ xuất hiện là do vỏ đại não đang trong trạng thái hưng phấn, nếu như tiềm thức của cậu cho rằng bản thân đang bị thương thì thần kinh trung ương cũng sẽ phản ứng theo và cậu vẫn sẽ cảm thấy đau. Bởi vậy, cậu có thể cảm thấy đau trong giấc mơ, nhưng nó khác với cảm giác trong hiện thực, và sự khác biệt này không thể được đánh giá trong giấc mơ, chỉ có thể được phát hiện khi thức dậy thôi.”
Du Luân ngơ ngác nhìn Nhan Hành Thạc, trong một khoảng khắc, cậu thấy mình và cụ bà chỗ quầy đăng ký ở quán trọ có chung kẻ thù rồi.
….
Trầm mặc thật lâu, Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/857649/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.