Vào một buổi sáng sớm mùa xuân, Du Luân và Nhan Hành Thạc cùng nhau ăn sáng, Nhan Hành Thạc đến viện nghiên cứu, còn Du Luân thì ở nhà, dọn dẹp chén dĩa rồi thoải mái nằm xuống ghế sô pha.
Chơi điện thoại một lúc, xong rồi đi ôn tập.
Cuộc trò chuyện trong nhóm trở nên sôi nổi, mọi người có lịch trình đi làm và nghỉ ngơi khác nhau, nhưng dù là lúc nào thì trong nhóm luôn có một người nói chuyện, ví dụ như bây giờ, Đại Cát đã chia sẻ một liên kết trong nhóm.
《 Cảnh giác | 10 thứ này đang gi3t ch3t gia đình bạn 》.
Du Luân: “……”
Cậu không nhịn được cà khịa, ngay cả Cao Tàm với tâm lý đã gần 40 cũng không thích gửi tin nhắn vào nhóm bạn già như Đại Cát nữa là.
Vừa định nhắn bảo đối phương đừng tin mấy thứ vở vẩn này thì đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, “rầm rầm rầm”, nghe đã biết người gõ cửa đang rất tức giận.
Du Luân nhíu mày, mới 8 giờ sáng mà ai ở ngoài đó vậy?
Du Luân đứng dậy, đi ra mở cửa phòng trộm thì phát hiện ngoài cửa chính là Du Niên, anh mệt mỏi kéo một cái vali màu xám bạc và đeo ba lô màu đen, thấy Du Luân mở cửa cho mình cũng không để lộ sắc mặt tốt, chỉ xụ mặt nói: “Anh từ chức rồi, không có chỗ để đi nên ở tạm nhà nhóc vài ngày.”
Năm ngoái, Du Niên nói mình đã tìm được việc, về phần công việc là gì thì anh không nói rõ, Du Luân cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/2195093/quyen-8-chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.