Cuộc sống thật sự quá buồn tẻ, thế nên trò cười của Du Niên có thể khiến Du Luân cười đến lăn ra ngủ luôn.
Du Niên không ở nhà cậu quá lâu, một tuần sau anh đã rời đi, nghe nói đã tìm được công việc mới ở một thành phố khác với tư cách là giảng viên khoa vật lý của trường.
Du Luân không thể tưởng tượng được dáng vẻ dạy học của Du Niên, nhưng vẫn vui vẻ tiễn anh đi. Sau khi Du Niên rời đi, Du Luân trở về cuộc sống chẳng có gì nổi bật, người trong đơn vị thường xuyên giới thiệu đối tượng cho cậu, nhưng cậu biết mình chỉ có tình cảm với đàn ông nên đã từ chối tất cả.
Sống một mình rất tự do, nhưng thời gian dài sẽ cảm thấy cô đơn. Đúng lúc Du Luân đang suy nghĩ có nên tìm một người bạn cùng phòng hay không thì lãnh đạo đột ngột giao cho cậu một nhiệm vụ, yêu cầu cậu tiếp phái đoàn từ Giang Tô, đặt khách sạn cho họ và thiết kế hành trình.
Phái đoàn đến đây để khảo sát một dự án, nghe nói trong đoàn này có nhiều lãnh đạo đầu ngành và các nhà nghiên cứu khoa học. Lãnh đạo rất coi trọng, sẽ đích thân tháp tùng, còn Du Luân ư, đương nhiên không đủ tư cách đi ăn uống vui chơi cùng đoàn, chỉ có thể làm mấy việc lặt vặt này thôi.
Nhanh chóng đặt khách sạn, đặt nhà hàng, hẹn xe, địa điểm rồi chuẩn bị quà kỷ niệm, Du Luân cảm thấy mình cứ như thư kí chủ tịch ấy. Cuối cùng mọi việc cũng xong xuôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/2195086/quyen-6-chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.