Sau khi viết xong ba giả thiết, Tịch Viễn quay trở lại phòng giam.
“Nhanh lên nhanh lên! Miêu Miêu em ra ngoài chưa? Nhanh lên!”
Đây là giọng nói của Du Luân, mang phong cách cá nhân rõ ràng của cậu, vang lên bên tai Tịch Viễn.
Không đúng.
Bên tai???
Trước khi bị đẩy ra, Tịch Viễn cũng nhìn thấy ánh sáng trắng chói mắt Miêu Thịnh Nam nhắc tới, hắn bất chấp tất cả lập tức mở mắt ra, nhìn thấy Du Luân và những đồng đội khác đang đứng chung một chỗ ngoài cửa ngục. Tất cả đều có vẻ lo lắng, Du Luân đi về phía cửa nhà giam nhưng lại quay đầu về phía sau, vươn một cánh tay ra hiệu Miêu Thắng Nam nhanh chóng chạy theo.
Khi đi ra ngoài, áo của Miêu Thắng Nam bị mắc vào gai gỗ trong ngục giam, mất một lúc mới kéo ra được, cô nhóc chạy tới chỗ Du Luân, tràn đầy sức sống hét: “Em tới đây! Đội trưởng, chúng ta đều phải đi tìm sao ạ?”
Du Luân vẫn chưa trả lời, một giọng nói thanh lãnh khác đã hỏi: “Mọi người muốn tìm ai?”
Triệu Tòng Huy không vui, ai mà nói chuyện ngốc nghếch vậy, vấn đề rõ ràng như thế còn phải hỏi sao?
“Đương nhiên là tìm Tịch Viễn rồi!”
Nói xong, Triệu Tòng Huy quay đầu lại, nhìn thấy những người trong phòng giam, cậu ta bất lực hé miệng: Sau đó phát ra một dấu ba chấm.
……
Triệu Tòng Huy ngừng nói, những người còn lại cũng chú ý tới, ngây người nhìn Tịch Viễn, qua vài giây, bọn họ mới cất lời.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/2195033/quyen-3-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.