Lượng hô hấp của mỗi người khác nhau nên thời gian hít phải khí độc cũng khác nhau, thể lực kém thì lượng hô hấp cao, chết nhanh nhất.
Một phút trước, Du Luân còn ngây thơ nghĩ rằng hung thủ sẽ len lỏi trong bữa tiệc, giết người theo thứ tự, ai ngờ người ta vốn chẳng muốn sử dụng cách làm vừa tốn thời gian vừa tốn sức này, đã động tay vào khán trường từ lâu rồi.
Vương Nhát Gan từng nói, nếu đủ liều lượng sẽ gây chết người, nhưng không đủ liều lượng cũng sẽ xuất hiện tác dụng phụ như choáng váng buồn nôn, tay chân rã rời, đôi mắt tối sầm.
Mọi người sắp phát điên luôn rồi, bọn họ không biết mình đã hít thuốc độc bao lâu, nếu thực sự xuất hiện tác dụng phụ, vậy họ chưa đấu đã thua rồi.
Việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng tìm ra nơi phân tán thuốc độc, dẹp sạch nó!
Nơi nào có thể liên tục phân tán thuốc, đã vậy còn có thể nhanh chóng khuếch tán nó ra khắp khán trường?
Triệu Tòng Huy: “Điều hòa trung tâm!”
Miêu Thắng Nam: “Ống thông gió!”
Phong Hoằng: “Mở cửa sổ ra!”
Trương Nhi Thả: “Người phục vụ dùng máy hút bụi!”
Giọng nói lớn thình lình vang lên khiến Mao Thân bị ù tai, cậu ta xoa tai, khó hiểu nhìn Trương Nhi Thả: “Phong Hoằng hét là được rồi, sao anh cũng hét theo?”
“Bọn họ đều hét mà, nếu anh không làm vậy thì lạc loài lắm.”
Mao Thân: “……”
Anh muốn hùa theo đám đông hả.
*
Phàm là nơi có gió
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/2195018/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.