Linh Tử cũng nói: “Thử coi sao, người đó mở miệng ra là nói duyên phận, nếu có duyên thì chắc lão sẽ giúp đó.”
Cuối cùng cũng có chút hy vọng, Thị Tử mà Mập cười với nhau. ở đây chỉ có hắn và Mập là bạn thân của Gà.
Sau cùng mọi người hẹn hôm sau sẽ đi tìm người.
Xuống nhà, Mập đưa Lôi Lôi về nhà, Thị tử thì đưa Thiên Ti về. Thần ca một mình đi ra đón taxi.
Hạnh Phúc mở cửa xe, dừng lại bên cạnh Thần Ca: “Em đưa anh về.”
THần Ca mặt không chút biểu cảm, lên xe, nhưng mà lên xe rồi thì khóe miệng không nhịn được mà cong lên.
Tiểu Mạc đứng ở cửa, quay sang nói với LinH Tử: “Thật là yêu đương nồng thắm.”
“Thị Tử với yêu tinh kia coi chừng khó mà đi tới cùng được.”
“Cho dù là thế, nhưng có thể bên nhau đã là hạnh phúc.”
Lên xe, Thiên Ti chỉ nhìn ngoài cửa mà không nói câu nào. Thị Tử trong lòng có chút bất an. Tối nay hắn dưa cô đi ăn chính là để chính thức cho Linh Tử gặp cô. Từ nhỏ, Thị Tử không có ba mẹ sống cùng, Linh Tử chính là người quan trọng nhất với hắn, hắn đưa cô tới là để khẳng định với Linh Tử và Thiên Ti tình cảm của mình. Nhưng hắn không ngờ Thần Ca và Mập lại đem hạt châu chứa hồn phách của Gà tới, làm mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Hắn nói khẽ: “Thiên Ti, xin lỗi, lẽ ra anh nên nói trước với em chuyện tối nay, hỏi ý kiến em trước.”
Thiên Ti quay đầu lại, nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-nhap-mon-ve-quy/361134/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.