Editor: Gấu Lam
Thế giới này vốn là thiên đạo vì Tiếu Thanh Sơn bện lao tù, thần kiếm trở về bản thể, Tiếu Thanh Sơn liền nhớ lại chuyện cũ trước kia, ảo cảnh tự nhiên sụp đổ.
Trời cùng đất, núi cùng sông, thế gian vạn vật đều hóa thành màu vàng hồ điệp, như lá rụng bị gió cuốn lên, cuộn xoáy, hướng bầu trời bay đi.
Đất rung núi chuyển, một tia sáng trắng từ mộ kiếm bay ra, dừng bên ngoài chính điện.
Nam nhân thân mang áo bào đen đã sớm lẳng lặng chờ ở đây, mái tóc đen nhánh bay lượn, như là từ trong tranh phác hoạ mà ra.
Hai người tương đối không nói gì, trong con ngươi chỉ còn lại lẫn nhau.
Có thiên ngôn vạn ngữ.
Bên trên Cửu trùng thiên có Minh Hải, ma tâm ngủ đêm trong Minh Hải.
Thanh niên mặc áo trắng mở mắt ra, sương khói mông lung lui tận, con ngươi thông suốt sáng bừng.
Toàn thân trọng lượng của Diệp Dịch đều đặt ở trên bả vai của hắn, thân thể theo ho khan thỉnh thoảng co giật.
Tiếu Thanh Sơn lông mi run lên, hổ thẹn lại đau lòng, tiểu tâm dực dực nâng lên hắn.
Tiếu Thanh Sơn tạm thời còn không dám rút ra thức kiếm, chỉ có thể đưa tay kề sát tới bụng nam nhân, linh khí chậm rãi tuôn ra, tính thăm dò bồi hồi quanh vết thương, sau đó phân ra một tia, chui vào.
Diệp Dịch rên lên một tiếng, mạnh mẽ cắn hàm răng.
Khi linh khí Tiếu Thanh Sơn chạm được thức kiếm, một âm thanh máy móc quen thuộc ở trong đầu vang lên: "Tôn thượng, linh khí thu tập xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-my-nhan-phe-vat-nghich-tap/3750187/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.