Editor: Gấu Lam
Bên trong hôn hôn trầm trầm, Tiếu Thanh Sơn cảm thấy thân thể của chính mình nhẹ hẫng, một đôi tay ôm xương bả vai của hắn cùng chân, ôm hắn không nhanh không chậm đi trong đại điện.
Sau đó, thân thể thả xuống, da thịt chạm được tơ lụa bóng loáng nhu thuận, giường hơi lạnh, người bên cạnh nhiều ấm áp dễ chịu hơn nhiều.
Nam nhân ôm eo hắn, lòng bàn tay nóng rực.
Ánh đèn tắt, gian phòng trở về với hắc ám, huân hương nhàn nhạt từ lư hương bay ra, hương vị nhạt, ôn hòa ung dung.
Rất nhanh, hắn rơi vào giấc ngủ sâu ——
Ba.
Một thanh trường kiếm rơi xuống đất, ngay khi tát vào nước lạnh đỏ đậm cấp tốc biến mất, nó liền khôi phục thành dáng dấp đen nhánh.
Nam nhân nắm lấy tay của hắn, lực đạo trong tay rất lớn, vững chắc như kìm sắt, làm cho hắn không có cách nào tránh ra.
"Ngươi đang đúc kiếm."
Nam nhân trầm giọng nói, trong tròng mắt đen hiện ra màu đỏ thẫm như máu.
Hắn biết, nam nhân tức giận.
Từ khi đại điển hợp tịch trăm năm qua, thân là nhị thành chủ Thiên Cương thành, hắn chưa từng vì thành làm qua bất luận một chuyện gì, cũng không có vì nam nhân đi làm chút chuyện.
Hắn chỉ đúc kiếm.
Ngay cả hôm nay, khi nguy cấp, Thiên Cương thành cùng chính đạo giao chiến ba tháng, khói lửa ngập trời, nam nhân bận rộn sứt đầu mẻ trán, hắn còn đang đúc kiếm.
Giống như kiếm si, bỏ vợ bỏ con, đem tâm huyết một đời rót vào trong kiếm, hắn cũng đem hơi tàn tính mạng kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-my-nhan-phe-vat-nghich-tap/3750180/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.