Editor: Gấu Lam
Đêm khuya, toàn bộ Vân thành yên lặng như tờ.
Con đường mất đi nhóm sạp hàng tiểu than tiểu phiến(?),có vẻ hơi trống trải,tảng đá xanh hai bên cửa đóng chặt, ngay cả khe cửa sổ khách điếm cũng không lộ ra một tia ánh đèn.
(?): Bên mình gọi là quán ăn vỉa hè á.
Một bóng người xuất hiện ở trên đường, cái bóng chậm rãi kéo dài.
Tiếng cái mõ lanh lảnh vang lên, xua tan đường phố yên tĩnh.
Phu canh ngáp một cái, mặt lộ vẻ mỏi mệt.
Giữ đêm mấy chục năm, hắn cũng già rồi, không còn là tiểu tử thức cả đêm mà tinh thần còn phấn chấn.
Nếu không phải vì nương cùng đứa nhỏ trong nhà, ai nguyện ý nửa đêm không ngủ ở trên đường lần mò chung quanh chứ.
Ban ngày ngươi có thể nhìn thấy người rộn rộn ràng ràng, buổi tối để lại cho ngươi chỉ có đường phố trống rỗng, gió vừa thổi, cái bóng hơi động, làm người ta sợ hãi cực kì.
Cuối đường, mơ hồ có thể thấy được đường nét một tòa đại trạch, trong đêm đen, một lá bùa dán sát ở trên tường theo gió vang vọng, ào ào ào.
Lá bùa vốn là giữ nhà, thế nhưng ngươi trấn ra bên ngoài, không phải là cố ý hù người à?!
Phu canh nhớ tới mấy câu chuyện kì lạ mấy ngày qua, rụt cổ một cái, cảm thấy có cỗ hàn khí thổi tới. Tống gia, nơi có yêu quái gây sự!
Đầu tiên là con trưởng Tống lão gia vô cớ rơi xuống nước, một mạng đoạt trở về,hài tử thông minh thay đổi kẻ ngu si.
Sau đó, yêu quái ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-my-nhan-phe-vat-nghich-tap/3750177/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.