Editor: Gấu Lam
Cảnh diễn trọng điểm là quỷ quái Thành Nam tung hoành, yêu khí nảy sinh, Vân Tri Nguyệt trong vai nữ chính xui xẻo nhiều lần bị yêu quái đeo bám, nhưng dù sao cũng được quý nhân cứu giúp, Thường Lãng bởi vậy đối với thân phận Ôn Tuyết Lai sinh ra hoài nghi...
Ở ngoài đại trạch Thường gia, mấy vị cảnh vệ mặc quân phục cầm súng đứng thẳng tắp.
Trong đại sảnh tráng lệ, Ngu Lập bệ vệ dựa vào trên ghế ngồi, phủi súng trong tay, động tác mềm nhẹ giống như phất qua hai gò má người yêu.
Ngu Lập cầm súng lên, nhờ ánh sáng chiếu qua cửa sổ kiểm tra, thân súng ngăm đen hiện ra ánh quang.
Đó là của ông già hắn từ mười năm trước vẫn đeo, cùng hắn giết qua kẻ địch, cũng tại thời khắc mấu chốt đã cứu tính mạng của hắn.
"Ôn tiên sinh biết ta vì sao mời ngươi đến bên này không?"
Cách một cái bàn vuông khắc hoa, Ngu Lập vẫn chưa nhìn về phía người bên cạnh, mà là vuốt ve thân súng lạnh lẽo cứng rắn.
"Chẳng lẽ không phải mời ta tới uống trà?" Tiếu Thanh Sơn nâng chung trà lên, sương mù mịt mờ khiến mặt mũi hắn trở nên mơ hồ, như là cách một mặt gương đồng.
"Phẩm trà chỉ là một trong số đó." Ngu Lập để súng xuống, ngón tay gõ gõ mặt bàn, "Quan trọng nhất là, ta phải cảm tạ ân cứu mạng của Ôn tiên sinh với Tri Nguyệt thật tốt."
Hắn tận lực nhấn mạnh từ "Cứu mạng", rõ ràng là ngữ khí mang đầy cảm kích, lại vô cớ sinh ra chút cảm giác ngột ngạt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-my-nhan-phe-vat-nghich-tap/3750145/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.