Editor: Gấu Lam
Không quản Tiếu Thanh Sơn là đầu óc hỏng đến hồ đồ rồi hay là đang nằm mộng ban ngày, La Hưu còn trông cậy đem cậu ta bồi tội Sử Triệu, ngữ khí chậm lại, làm bộ chính mình là đang quan tâm cậu: "Được được được, tôi coi như cậu ở Bạch Sa Khê cốc. Chuyện ngày hôm qua là tôi không đúng, không có nói trước cho cậu, cậu đi cùng Sử thiếu chịu thua nói lời xin lỗi, sự tình cũng coi như an bài, làm sao?"
Tiếu Thanh Sơn xiên một miếng sủi cảo tôm để vào trong miệng, quai hàm phồng lên: "Tôi không hiểu cái gì gọi là chịu thua, nhưng lại giáo huấn hắn một lần vẫn có thể."
"Cậu!" La Hưu quả thực không dám tin tưởng chính mình nghe được cái gì, Tiếu Thanh Sơn ở dưới tay hắn công tác năm năm, hắn còn không rõ ràng đối phương đến tột cùng là một người như thế nào? Một thiếu niên trầm mặc, ảm đạm nhút nhát, như bướm ẩn giấu ở động núi sâu xa, chỉ có bề ngoài mỹ lệ, rồi lại chỉ có thể bị dẫn đến nơi tối tăm hơn.
Nhưng ngữ điệu câu nói mới vừa rồi của cậu, bên trong hờ hững lại mang không sợ, phảng phất nếu quả thật gặp lại được Sử Triệu, cậu có thể không chút do dự mà lần thứ hai đánh đối phương, hơn nữa còn đánh càng ác hơn.
Nhưng chiều hôm qua, cậu vẫn duy trì vẻ khúm núm, như thế nào chỉ một chớp mắt, cậu hoàn toàn biến thành người khác?
Nghe nói mấy người dưới áp lực tột cùng sẽ thay đổi nhân cách, lẽ nào Tiếu Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-my-nhan-phe-vat-nghich-tap/3750141/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.