Editor: Gấu Lam
Cùng đại biểu công ty thuốc Duệ La bàn chuyện hạng mục xong, Tiếu Thanh Sơn cùng Diệp Dịch ngồi trên máy bay quay trở về Cẩm Thành.
Trên WeChat, Cố Học Hải gửi tin tới, nói muốn kêu tài xế tới đón cậu, Tiếu Thanh Sơn cự tuyệt sau đó ngồi xe điện ngầm trở về cố gia.
Hai bên bậc thang, treo toàn cành lá hoa tú cầu, cánh hoa màu lam nhạt hòa với màu lá xanh tươi, mấy ngày không tu bổ qua, sinh trưởng không kiêng nể gì. Rương hành lý ở trên mặt đá cẩm thạch trơn bóng tạo ảnh ngược, cậu đem chìa khóa cắm vào ổ khóa, răng rắc một tiếng, cửa mở.
Lúc này đúng là giữa hè, mặc dù vào đêm, không trung cũng còn tàn lưu ánh sáng, nhưng toàn bộ Cố gia lại bao phủ ở trong bóng tối, một mảnh tử khí trầm trầm.
Cậu kéo rương hành lý vào cửa, mới phát hiện rèm cửa phòng khách bị kéo hết, vải mành rắn chắc đem ánh sáng ngăn cách hết bên ngoài.
Cũng không phải là không có người ở -- vừa rồi cậu ở ngoài, còn thấy đèn lầu hai sáng lên. Hơn nữa bảo mẫu Lưu vẫn luôn mở đèn phòng khách cùng ban công, buổi tối không có việc gì, bà còn đi chiếu cố hoa lá trên ban công.
Cố gia vốn dĩ đã không có nhân khí, trong bóng tối càng âm trầm trầm, tựa như rừng rậm xa xôi, ướt dầm dề hơi nước, lộ ra một cổ hương vị quỷ dị.
Tiếu Thanh Sơn soạt một cái kéo bức màn ra, chiều hôm mênh mông tức khắc như nước tịch (?)cọ rửa toàn bộ phòng, xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-my-nhan-phe-vat-nghich-tap/3750133/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.