Giang Diệp nghe thấy câu trả lời này, đầu tiên là ngẩn ra, dường như đột nhiên phản ứng lại, kinh ngạc đứng tại chỗ nhìn Tiêu Hòa.
Xung quanh rất tối, che khuất đi rất nhiều thứ, nhưng Tiêu Hòa là dị năng giả, trong bóng tối vẫn có thể nhìn thấy đồ vật.
Cô nhìn thấy trên mặt Giang Diệp từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, nụ cười ấm áp lan rộng trên mặt, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm cô.
Anh dường như cho rằng Tiêu Hòa không nhìn thấy nên càng không kiêng nể gì.
Bình thường biểu hiện ra thích chỉ có ba phần, bây giờ bộc lộ ra mười phần, dùng ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn cô.
Tiêu Hòa nhìn anh vui vẻ như vậy, cũng hơi muốn cười, vội nói: "Còn không bật đèn đi?"
"Được, được."
Anh luống cuống đi tới ấn công tắc đèn, ánh đèn sáng rực lập tức tràn ngập khắp phòng.
Trên mặt Giang Diệp còn hơi đỏ, trong mắt ẩn chứa niềm vui, vừa quay đầu lại đã thấy Tiêu Hòa cầm một thứ kỳ lạ trên tay.
"Cô cầm roi làm gì vậy?"
Kế hoạch ban đầu là định dùng để đ.á.n.h anh.
Tiêu Hòa không trả lời, tiện tay ném roi vào không gian, kinh ngạc nói: "Anh còn biết làm bánh sao?"
Mạt thế bây giờ đã không còn thứ gọi là bánh, thậm chí còn hiếm hơn cả vật tư, ngay cả Tiêu Hòa cũng chỉ thấy trên tạp chí cũ nát.
Chiếc bánh trước mắt được phủ một lớp kem dày mềm mại, còn làm thành hình ruy băng và hoa, đẹp hơn cả hình ảnh trên tạp chí.
Giang Diệp: "Hôm qua tôi đổi sữa ở sàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5068590/chuong-1088.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.