Giang Diệp vậy mà lại nói dối cô.
Cuộc sống ở mạt thế vô cùng nguy hiểm, người người lừa lọc lẫn nhau, những người có thể sống sót đều là những người biết quan sát sắc mặt.
Lúc này nhìn lời nói dối vụng về của Giang Diệp, Tiêu Hòa cảm thấy lạnh sống lưng, âm thầm nắm chặt tay, không hỏi thêm nữa.
"Được, vậy anh nghỉ ngơi cho khỏe."
Nói xong, cô trực tiếp rời đi.
Nhưng đến bãi huấn luyện, cô lại có chút mất tập trung.
Đã quen với việc luôn có một cái đuôi đi theo bên cạnh, bây giờ đột nhiên biến mất, cô lại thấy không quen.
Đặc biệt là khi cô chạy được vài vòng, mệt mỏi khát nước, đưa tay ra mới phát hiện mình không mang theo nước.
Bình thường đều là Giang Diệp chuẩn bị.
Mỗi lần huấn luyện, anh không chỉ chuẩn bị nước uống mà còn chuẩn bị thêm một ít thanh dinh dưỡng để bổ sung thể lực, giúp cô ghi lại thời gian và số lần.
Nếu phá kỷ lục, anh sẽ chạy đến báo cho cô ngay.
Lúc này, Tiêu Hòa đứng dưới nắng, mồ hôi chảy thành dòng, miệng khô lưỡi đắng, trong lòng càng thấy bực bội.
Ban đầu dự định tập luyện đến đêm khuya nhưng vừa thấy mặt trời lặn, cô đã về nhà.
Vừa định lên lầu, đột nhiên thấy một người phụ nữ lạ mặt đi ra từ nhà cô, trong tay còn xách nửa bao gạo.
Tiêu Hòa nhớ bao bì trên đó, là tiền thưởng cô mới đưa cho Giang Diệp hôm qua.
Sao lại ở trong tay cô ta? Tiêu Hòa nhanh chân đi tới, chặn người lại.
"Dám ăn trộm đồ nhà tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5068588/chuong-1086.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.