"Rất nhiều tiểu đội tìm kiếm cứu hộ cũng có người bình thường tham gia, tuy nhiên tỷ lệ t.ử vong rất cao, nếu không phải không sống nổi thì gần như không ai muốn ra ngoài."
"Anh suy nghĩ kỹ đi, nếu hối hận thì bây giờ vẫn còn cơ hội."
Nhưng Giang Diệp lại kiên định nói.
"Tôi muốn cùng cô ra ngoài."
Nghe vậy, Tiêu Hòa đành phải thỏa hiệp.
"Đến lúc làm nhiệm vụ, anh đi theo tôi, tôi sẽ cố gắng bảo vệ anh."
Dù sao cũng là hai thùng xúc xích đổi về, không thể mặc kệ được.
Nghĩ đến đây, cô vẫy tay nói: "Mười giờ rồi, anh đi ngủ đi, sáng mai lên đường."
Nói xong, Tiêu Hòa quay người đi.
Vừa định đóng cửa, đột nhiên, một bàn tay chặn cửa lại.
Giang Diệp đứng ngoài cửa, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô.
"Tôi không ngủ cùng cô sao?"
Tiêu Hòa:? "Cái gì?"
Giang Diệp nhìn vào trong phòng, có vẻ hơi ngượng ngùngi: "Bây giờ tôi là người của cô, để tôi ngủ một mình ở ngoài, không ổn lắm nhỉ?"
Không ổn chỗ nào?
Tiêu Hòa là đội trưởng của tiểu đội số một, đối mặt với sự vây hãm của zombie cấp cao vẫn có thể bình tĩnh tự nhiên, nhưng bây giờ lại bị câu nói này làm cho choáng váng.
Mặc dù căn cứ không cấm nuôi chim hoàng yến, nhưng cũng có không ít người là bị ép buộc, cho dù bị mua về nhà cũng chỉ biết khóc lóc, trốn tránh, rất không tình nguyện.
Tiêu Hòa lần đầu tiên nhìn thấy chim hoàng yến tích cực như vậy, tự mình tìm đến, chỉ thiếu mỗi việc viết năm chữ "tôi muốn ngủ với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5068568/chuong-1066.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.