Vấn đề là, bài hát này tuy tên là Vực Sâu nhưng cũng không cần phải sâu như thế.
Từ Nhất Chu nghe thấy thế thì mừng rỡ ra mặt.
"Vậy nghĩa là tôi hát không tệ đúng không? Chúng ta bao giờ thì song ca được? Tôi đã không thể chờ được muốn chia sẻ với người hâm mộ rồi."
Tống Phi Quang lộ vẻ khó xử.
"Anh, anh thật sự muốn hát sao?"
"Tôi muốn hát, trước đó tôi đã hát trên buổi công chiếu phim rồi."
Tống Phi Quang: "Hiện trường... có sao không anh?"
Từ Nhất Chu thở dài, vô cùng tiếc nuối.
"Hát xong là đội trưởng không cho tôi hát nữa."
Nghe vậy, Tống Phi Quang gật đầu, vô cùng hiểu chuyện.
Đang định khuyên đối phương từ bỏ thì Từ Nhất Chu tràn đầy tự tin nói: "Nhưng mà, con người ta phải can đảm đối mặt khó khăn, đội trưởng không cho tôi hát thì tôi càng muốn hát!"
"..."
Tống Phi Quang muốn nói lại thôi.
Đội trưởng không cho anh hát là có lý do, một người hơn hai mươi tuổi rồi sao cứ bướng bỉnh thế không biết? Cậu ta nhìn Từ Nhất Chu, cuối cùng vẫn hỏi: "Anh định khi nào thì đăng bài hát này lên?"
"Trong tháng này, vừa khéo là kỷ niệm một năm tôi ra mắt."
Nghe vậy, Tống Phi Quang nghiến răng gật đầu.
"Được, em sẽ luyện tập chung với anh, luyện xong thì đăng lên."
Từ Nhất Chu vui mừng ra mặt.
"Đúng là chuyên nghiệp, nhìn một cái là biết ngay thiên phú ca hát của tôi rồi."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Nói rồi, Từ Nhất Chu lại tiếp tục hát mấy lần nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5061317/chuong-908.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.