Nghe vậy, tổng giám đốc do dự.
Với hiểu biết về Tiêu Hòa, nếu như sự việc không thực sự nghiêm trọng cô sẽ không nói ra những lời này.
"Được rồi, tôi sẽ đi nói với mọi người một tiếng, nhưng họ có đến hay không thì tôi không chắc."
Nói xong cúp điện thoại, tổng giám đốc lập tức soạn một tin nhắn trong nhóm lãnh đạo cao cấp của công ty:
[Ngày mai mọi người có thời gian không? Một nhân viên dưới trướng của tôi nói có chuyện quan trọng, muốn thông qua hình thức họp để bàn bạc với mọi người.]
Tin nhắn vừa được gửi đi, lập tức gây ra sự chế giễu.
[Nhân viên bảo chúng ta họp? Chắc đùa.]
[Ngày mai tôi bận lắm, ở nhà nghỉ ngơi, không có thời gian.]
[Thời buổi này, nhân viên lại dám ra lệnh cho sếp họp, thật là đạo đức xuống dốc.]
Nhìn thấy những câu trả lời này, tổng giám đốc không thấy bất ngờ chút nào, lại nói tiếp: [Nhân viên này chính là Tiêu Hòa.]
Trong nhóm im lặng vài giây, lại nói:
[Ha? Một người đại diện nho nhỏ, cô ta bảo chúng ta họp thì chúng ta đi họp sao? Dù gì tôi cũng là một bộ trưởng, ngày mai tôi còn nhiều việc phải làm!]
[Vậy anh đi không?]
[Đương nhiên! Đến thì vẫn phải đến thôi.]
[...]
[Tiêu Hòa nói sẽ ảnh hưởng đến thành tích của công ty trong năm sau, chuyện quan trọng như vậy, không đi sao được?]
[Đi xem xem, lỡ như có chuyện gì thì sao?]
[Là Tiêu Hòa nói nên tôi mới đồng ý đó nhé, đổi lại là người khác, ngày mai vừa vào công ty là tôi cho nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5061291/chuong-882.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.