Người sống ở đây chắc hẳn rất hạnh phúc.
Hạ Tri Bắc đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn chân mình.
Lúc này mới phát hiện, lúc chạy ra ngoài cậu bé không đi giày, đôi tất trắng đã dính đầy bùn đất, để lại hai dấu chân bẩn thỉu trên sàn nhà.
Dấu chân đen sì, nhuộm bẩn sàn nhà sáng sủa sạch sẽ.
Cậu bé lúng túng, không dám bước thêm một bước, sợ làm bẩn ngôi nhà xinh đẹp này.
"Đây là nhà của chị sao?"
"Đúng vậy."
Tiêu Hòa vừa nói vừa quay đầu lại, phát hiện cậu bé vẫn đứng ở cửa cẩn thận thò đầu vào nhìn, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, nhưng không bước vào.
"Vào đi, mấy ngày nay em cứ ở đây."
Nghe vậy, trong mắt Hạ Tri Bắc hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại ảm đạm xuống, cuối cùng lắc đầu.
"Chị ơi, em ở cầu thang là được rồi."
Tiêu Hòa không rõ vì sao cậu bé lại muốn thế.
Vừa rồi ánh mắt của đứa trẻ rõ ràng tràn đầy sự mong đợi.
"Em không thích ở đây sao?"
Hạ Tri Bắc vội vàng lắc đầu.
"Không phải, ở đây tốt lắm ạ, em sợ ở một nơi tốt như chỗ này, sau này không muốn về tầng hầm nữa."
Sau khi trải nghiệm một ngôi nhà tốt đẹp như vậy, làm sao có thể chịu đựng được sự lạnh lẽo và đen tối của căn hầm? Hạ Tri Bắc lùi lại hai bước, quay người định đi nhưng bị Tiêu Hòa kéo lại.
"Em còn định quay về đó nữa sao?"
Bây giờ Thi Ánh Đan đã phát hiện ra bí mật của bọn họ, cố tình nhốt Hạ Tri Bắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5040833/chuong-744.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.