"Chào buổi sáng, Hạ Tri Bắc."
Câu nói này làm cậu bé sợ hết hồn, giây tiếp theo, Hạ Tri Bắc vốn đang phơi mình dưới ánh nắng mặt trời như một chú thỏ, hoảng sợ, nhanh chóng trốn vào góc tối của tầng hầm.
Vừa chạy vừa hét.
"Không phải em! Không phải em!"
Tiếng đồ vật rơi xuống liên tục vang lên.
Tiêu Hòa bước vào, mới phát hiện không khí ở đây rất ẩm ướt, gỗ tỏa ra mùi mốc meo.
Người trốn ở đây để không bị người khác phát hiện, cần phải hết sức cẩn thận, ngay cả việc đọc sách cũng chỉ có thể thực hiện bằng chiếc đèn pin lúc sáng lúc tối.
Hoặc là đọc sách, hoặc là ngồi im trong bóng tối, lắng nghe tiếng động truyền đến từ trên đầu, lặng lẽ chờ mặt trời lặn, sau đó hoàn thành việc giao ca vào đêm khuya.
Như vậy, người trốn cả ngày mới có thể bước ra khỏi tầng hầm này, trở thành "Hạ Tri Nam" đứng dưới ánh mặt trời.
Còn người kia, lại phải quay về bóng tối tiếp tục chờ đợi.
Nơi như thế này, làm sao mà sống được chứ? Nhưng mọi thứ xung quanh lại được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, người sống ở đây dù phải trải qua những ngày tháng như vậy, vẫn rất cố gắng để sống tiếp.
Quyển vở bài tập đặt trên thùng, hai bài sai đã được sửa lại đáp án theo cách giải mà Tiêu Hòa để lại.
Bên kia tầng hầm, Hạ Tri Bắc trốn trong góc, nhưng vì ánh nắng chiếu vào, dù có trốn thế nào thì làn da trắng bệch của cậu bé vẫn rất nổi bật.
Tiêu Hòa đi tới, thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5040823/chuong-734.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.