"Bố, bóng này là của con."
Từ Nhất Chu ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện một quả bóng bay màu xanh bị mắc kẹt trên cây ngô đồng, trên quả bóng bay còn vẽ nguệch ngoạc vài hình người, viết một chữ "Dũng", hòa hợp với màu sắc của bầu trời.
Nhìn ánh mắt mong chờ của cậu bé, cậu ta lập tức hiểu ra.
"Nói thật đi, có phải em muốn tìm người giúp em lấy bóng bay nên mới gọi anh là bố không?"
Cậu bé cười toe toét, không nói gì.
Nhưng Từ Nhất Chu cảm thấy, mình đã đoán đúng tám chín phần rồi.
Chỉ vì một quả bóng bay mà phải trả giá lớn như vậy sao? Cậu ta ngẩng đầu ước lượng khoảng cách, cành cây mắc bóng bay rất cao, ít nhất cũng phải ba mét, khoảng cách này thực sự không dễ lấy, hơn nữa quả bóng bay đó đã bị cành cây cọ qua, hình vẽ trên đó đã loang lổ.
"Đừng lấy nữa, anh trai mua tặng em một quả mới."
Không ngờ cậu bé không chịu, trực tiếp buông tay Từ Nhất Chu, chạy đến ôm chặt thân cây, bám trên đó như một chú ve sầu.
"Con chỉ muốn quả này."
Nói xong, lại quay đầu nhìn Từ Nhất Chu, chu môi nói: “Con biết bố lấy không được mà."
Từ Nhất Chu nghe vậy, có chút không phục.
"Ai nói anh lấy không được?"
Nói xong lùi lại hai bước, đột nhiên khởi động chạy đà, sau đó nhảy cao lên.
Nhưng độ cao này rõ ràng là không đủ.
Thế nhưng Từ Nhất Chu không dừng lại.
Cậu ta nhảy rất cao, khi đạt đến điểm cao nhất, tay phải trực tiếp nắm lấy cành cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5023376/chuong-551.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.