Từ Nhất Chu vẻ mặt đau khổ, bò dậy chạy theo sau Tiêu Hòa.
Một lát sau, đột nhiên gặp một gốc cây lớn.
Cây bị gãy ngang, thân cây to lớn đổ nghiêng sang một bên, lá cây vẫn xanh tươi, hẳn là mới gãy cách đây vài ngày.
Cậu ta tò mò chạy tới, quan sát vết gãy của gốc cây, cảm thấy như có vật gì đó từ bên ngoài đ.â.m vào.
"Cây này sao lại gãy thế ạ?"
Tiêu Hòa vẻ mặt bình tĩnh.
"Hôm dắt Tiểu Quai đi dạo, nó vô tình đ.â.m gãy."
Nghe vậy, Từ Nhất Chu kinh ngạc trừng mắt, giơ tay ước lượng một hồi, cái cây to đến nỗi hai tay cậu ta ôm không xuể, vậy mà lại bị một con hamster đ.â.m gãy.
Còn là vô tình? Mỗi lần cậu ta thấy con hamster kia khá đáng yêu thì lại bị sát thương kinh hoàng của nó làm cho kinh sợ.
"Cây to thế này mà bị nó đ.â.m gãy? Đầu nó không sao chứ?"
"Cây có to đến mấy cũng không sao."
Giọng điệu của Tiêu Hòa không chút gợn sóng, dường như chẳng hề ngạc nhiên trước năng lực của hamster, ngược lại còn đổ lỗi: "Là cái cây này quá yếu ớt."
Từ Nhất Chu cạn lời.
Cái cây này thật đáng thương, c.h.ế.t rồi còn bị lôi ra tiên thi.
Cậu ta đi tới sờ sờ thân cây nhẵn bóng, không hiểu sao lại có cảm giác thương cảm, quay đầu nói với Tiêu Hòa:
"Đội trưởng, sau này lúc chị dắt hamster đi dạo thì vẫn nên buộc dây đi."
Lực sát thương này quả thực quá kinh hoàng.
Tiêu Hòa cũng từng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
"Sức của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/5010049/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.