"Một năm có 11 tháng đóng họ ở đoàn làm phim, cậu làm thế nào mà diễn xuất vẫn một màu, không quên sơ tâm, vào nghề ba năm trở về vẫn như người mới vậy?"
Từ Nhất Chu đỏ mặt ngượng ngùng.
"Chị, chị đừng khen em nữa."
Tiêu Hòa:??? Mặt đầy dấu chấm hỏi.
Giọng điệu của tôi là đang khen sao?
Từ Nhất Chu lại xách hành lý của mình lên: "Chị, em phải đi thử vai ngay bây giờ, em đã xem qua vai diễn lần này rồi, có tới ba câu thoại đấy! Nhiều hơn lần trước một câu! Em đi đây!"
Nói xong, cậu ta hưng phấn đứng dậy, còn chưa ra khỏi cửa đã bị Tiêu Hòa chặn lại.
"Tôi thấy dạo này cậu không cần đến đoàn phim nữa, tạm dừng một chút, mài giũa diễn xuất cho tốt đã."
Từ Nhất Chu lập tức cầu xin.
"Chị ơi, chị thương em đi mà, cho em đi đi được không? Em mà một ngày không ở đoàn phim là em thấy khó chịu lắm."
Ngũ quan của cậu ta vốn đã thanh tú ngây thơ, giờ làm ra vẻ yếu đuối thì càng trở nên đáng thương, không khỏi làm người ta mềm lòng.
Nhưng Tiêu Hòa vẫn không lay động.
"Nhịn đi!"
Nhận được câu trả lời này, Từ Nhất Chu mở to mắt kinh ngạc, không dám tin.
"Chị, trước đây mỗi lần em nói thế này, chị đều đồng ý mà……"
Tiêu Hòa: "Hừ, sau này sẽ không thế nữa."
"Bắt đầu từ hôm nay, cậu phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, đừng chạy tới đoàn phim một cách mù quáng nữa."
Với tình trạng của Từ Nhất Chu hiện tại, dù có chạy thêm bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/4906022/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.