Vừa dứt lời, Hoắc An lại đứng tại chỗ mãi không nhúc nhích, biểu hiện ra vẻ vô cùng lưu luyến, nước mắt lưng tròng.
"Tôi không đi, tôi không muốn đi..."
Đạo diễn Tôn nhìn thấy cậu ta như vậy, không khỏi cũng cảm động.
Ông ta đã quay phim nhiều năm, rất ít khi gặp được diễn viên chuyên nghiệp và nhập vai như Hoắc An, ngay cả khi đóng máy cũng không nỡ rời đi.
Phải có tình cảm sâu đậm với đoàn phim đến mức nào mới có thể khóc như vậy? Đạo diễn Tôn Văn rưng rưng nước mắt.
Đi tới thân thiết vỗ vai Hoắc An an ủi.
"Hoắc An, cậu khóc là vì không nỡ rời đoàn phim sao? Từ tận đáy lòng cậu yêu thích bộ phim này, là vì tình yêu sao?"
"Không phải." Hoắc An trả lời: "Tôi là sợ."
"?"
Đạo diễn Tôn không hiểu.
Hoắc An u uất nói: "Sau khi trở về lại phải bắt đầu huấn luyện rồi."
Những ngày này ở đoàn phim chỉ cần quay phim, căn bản không cần huấn luyện đặc biệt, cũng không cần bị con chuột hamster lớn dí, khoảng thời gian vui vẻ như vậy, cậu ta thực sự không nỡ rời đi.
Nghĩ đến đây, từ sâu trong nội tâm Hoắc An cảm nhận nỗi buồn vô hạn, cậu ta đột nhiên ôm chầm lấy đạo diễn Tôn Văn khóc nức nở.
"Đạo diễn, để tôi tiếp tục ở lại đóng vai quần chúng đi! Tôi có thể diễn!"
Tôn Văn: "..."
Ông ta mặt không biểu cảm đẩy cái người đang bám trên người mình xuống, chỉ tay về phía cửa.
"Đi, bây giờ cậu đi ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Hoắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/4906012/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.