11
Ăn xong bữa tối, tôi cảm thấy mình cần tìm một nơi để sắp xếp lại suy nghĩ. Chào tạm biệt Lộc Văn Sênh xong, tôi lên xe về thẳng nhà.
Lộc Văn Sênh đứng nhìn theo chiếc taxi rời đi, đôi mắt nheo lại đầy suy tư.
Trước khi tới quán lẩu, Bạch Cẩm Lê vẫn rất bình thường, vậy mà từ lúc gọi món trở đi, cậu ấy lại như đang cố tránh né cậu.
Chẳng lẽ… cậu ấy đã nhận ra điều gì trong lòng cậu? Nhưng cậu đâu có làm gì quá đáng đâu? Lộc Văn Sênh khẽ cụp mắt, đáy mắt sâu thẳm chất chứa một nỗi nghi hoặc không tên.
Với một người đã quen sống trong bóng tối như cậu, sự dịu dàng của ánh nắng giống như một điều kỳ diệu hiếm hoi.
Café au lait
Một khi đã chạm được vào thứ ánh sáng ấy… cậu không muốn buông tay nữa.
Thiếu niên ấy giống như mặt trời, ấm áp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Cha mẹ mất sớm, chỉ còn lại cậu và bà nội nương tựa vào nhau mà sống.
Một số chuyện đời, cậu nhìn rất rõ. Đọc sắc mặt người khác, nghe lời giấu trong câu chữ, đều là kỹ năng cậu rèn được sau nhiều năm bị chủ nợ truy đuổi.
Cậu có thể cảm nhận được, Bạch Cẩm Lê đối với cậu, bề ngoài thì có vẻ bá đạo, nhưng thực chất là bảo vệ từng li từng tí.
Cậu ấy viện cớ không biết làm bài tập trên máy tính, nhờ cậu giúp. Nhưng cậu không có máy tính, sáng sớm hôm sau phải đến phòng máy của trường làm.
Bạch Cẩm Lê viện lý do “chậm quá”, liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-chanh-trong-hem-nho/5273213/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.