Edit by Luftmensch
Trong phòng.
Ngụy Chiêu Minh đã nhớ lại tất cả phát điên hét lên, liều mạng tránh khỏi gông cùm của Dung Quân. Dung Quân vẫn gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng hắn, giọng điệu đầy lo lắng mà hỏi: "Minh nhi, làm sao vậy?"
"-----Cút, Cút ngay! Ngươi như thế nào vẫn xuất hiện? Sao vẫn chưa biến mất?" Ngụy Chiêu Minh không tin nổi hét lên.
Dung Quân nhoẻn miệng cười, môi đỏ như máu hé mở, "Ngụy Nguy trước đây cảnh báo, ta liền để ý một chút, moi tim ra ngoài."
"Nhưng ngươi cuối cùng vẫn là tổn thương ta quá nặng," đuôi lông mày cùng khóe miệng Dung Quân rũ xuống, trong giây lát bày ra vẻ mặt đau thương, "May mắn, Ngụy gia lúc ấy còn mấy chục người, ta chỉ có thể mượn chút trợ lực để đi đường tắt......Vốn ta cũng không muốn....."
Dung Quân nói lời này mơ hồ, trong lòng Ngụy Chiêu Minh lại lộp bộp rơi xuống. Cảnh tượng mờ mịt phía sau bình phong đột nhiên hiện ra rõ ràng trước mắt Ngụy Chiêu Minh-----hình người trên bức tranh vốn mơ hồ, bây giờ lộ ra đều là bộ dáng người bị moi tim mà chết. Ngụy gia có gần năm mươi người, từ quản gia phòng thu chi đến người đánh xe ở viện ngoài, tất cả đều ở trên bức tranh, máu chảy thành sông, không ai thoát khỏi.
Ngụy Chiêu Minh phát điên hét lên, hắn dùng hết lực mà đấm đá, trong lúc hỗn loạn, hẵn cảm thấy mình kéo giật rối tung tóc Dung Quân rồi cào lên mặt y, nhưng hắn vẫn gắt gao nhắm chặt mắt lại, quẫy đạp lung tung như con cá đuối nước.
Dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hung-trach/1155821/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.