Edit by
Trong linh đường.
Tuy rằng Ngụy Chiêu Minh đã buông tay ra, nhưng Ngụy Nguy đã hôn mê bất tỉnh.
"Ngụy Nguy." Ngụy Chiêu Minh nhìn vẻ mặt của Ngụy Nguy, trên mặt lại không có gì qua bi ai. Cuối cùng hắn không nói được lời nào, thở dài mà bảo một tiếng:
"......Ngụy Nguy."
Hắn đỡ Ngụy Nguy ngồi đàng hoàng trên xe lăn, căn cứ theo lời gã nói trước kia mà đẩy xe đến căn phòng thứ ba gần từ đường. Khi đi qua từ đường, Ngụy Chiêu Minh thấy trong ấy xếp lên tầng tầng lớp lớp bài vị, trong lòng đột nhiên nổi lên một ý nghĩ.
Ngụy Chiêu Minh dàn xếp cho Ngụy Nguy ổn thỏa, liền đi ra sân. Hắn cầm trong tay một cái lồng đèn nhỏ, ở trong màn đêm thâm tối đến mức không thể thấy rõ năm ngón tay người nhẹ nhàng tiến về phía trước, đầu óc lại như một đống keo dán.
Ở trong ấn tượng của hắn, Ngụy Nguy vẫn có bộ dáng rất đẹp đẽ, thời gian hắn rời đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đi một lúc, Ngụy Chiêu Minh va phải một thứ gì đó cưng cứng, hắn giơ đèn lên soi, hóa ra là giếng. Cái giếng này sâu không thấy đáy, vậy mà lại nằm ngay giữa đường.
Vừa nãy rõ ràng hắn không có gặp phải cái giếng nào mà. Trong lòng Ngụy Chiêu Minh có chút lạnh, không khỏi đẩy nhanh cước bộ.
Hôm nay là đêm đầu thất, Mộng Miên sẽ trở lại.
Ngụy Chiêu Minh vốn đang mơ mơ màng màng ghé lên linh cữu ngủ, lại trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng hát như gần như xa. Ngụy Chiêu Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hung-trach/1155817/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.