Edit by
Động tác của Dung Quân đình trệ một chút, giống như đột nhiên mất đi hào hứng, cách ra một khoảng ngắn với Ngụy Chiêu Minh, "......Không biết tại sao chăm như thế nào cũng không sống, nếu Minh nhi thích, hôm khác chúng ta cùng trồng thêm một cây."
Ngụy Chiêu Minh cảm thấy hình như mình đã nói sai, vội lắc đầu: "Bỏ đi, chết rồi thì thôi vậy, để đấy làm kỉ niệm thôi."
Sau khi ăn xong bữa sáng, Dung Quân nói hắn còn có việc. Ngụy Chiêu Minh giơ tay vặt từng cánh hoa cúc cắm trong bình ngọc xuống, rầu rĩ không vui, "Ngươi suốt ngày bận rộn cái gì vậy chứ?"
Dung Quân hôn hôn lên trán hắn, "Hôm nay trong nhà có khách." Y dùng ngón tay khêu cằm Ngụy Chiêu Minh lên, khiến hắn đối diện chính mình, lại cười nói, "Minh nhi không phải muốn ra ngoài chơi sao? Ta đương nhiên càng phải cố gắng hơn rồi."
Ngụy Chiêu Minh cho rằng y đang nói đến chuyện tiền bạc, cười nhạo một tiếng, "Ngươi nghĩ ta có bao nhiêu quý giá chứ?" Sau đó lại lắc đầu nói: "Ta suốt ngày ở trong phòng đợi ngươi, chẳng phải giống như vợ bé ngươi cưới về sao?"
"Vợ bé cái gì?" Ánh mắt Dung Quân đen sẫm như đêm tối, "Ngươi chính là phu nhân ta đem kiệu tám người đến cưới về."
"Có việc như vậy?" Ngụy Chiêu Minh ngồi thẳng dậy, tiếc hận mà thở dài, "Ta ngay cả điều này cũng quên mất."
Dung Quân dùng ngón tay chậm rãi xoa nắn môi Ngụy Chiêu Minh, "Không sao cả, không bằng chúng ta làm lại một lần nữa?"
Ngụy Chiêu Minh mặt mày sáng lạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hung-trach/1155815/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.