Edit by Luftmensch ?
Ngụy Chiêu Minh có đoạn kí ức này, vốn là có ít nhiều sợ hãi với Dung Quân chợt cảm thấy thân thiết không ít. Hắn đi đến bên cạnh gốc hòe, nhịn không được mà vuốt ve thân cây.
Cây này từ khi nào chết vậy chứ? Hắn nhớ rõ trước giờ nó vẫn thật tươi tốt.
"Thiếu gia, thiếu gia!" Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng của Thải Song, nàng bổ nhào đến trước mặt Ngụy Chiêu Minh, nhịn khóc mà kêu lớn: "Mọi người đang tìm ngài, chủ từ tìm ngài đến dùng bữa, phát hiện ngài không ở trong phòng....." Thải Song tựa hồ vừa khóc, nghẹn ngào một chút mới có thể nói tiếp: "ngài mau trở về đi, chủ tử nổi giận rồi!"
Trên mặt nàng là cả mảng hồng hồng, không biết có phải do hồi sáng tự tát đến giờ vẫn không tan hay không.
Ngụy Chiêu Minh định vỗ vai an ủi Thải Song một chút, ai ngờ nàng lại co rúm lại. Ngụy Chiêu Minh ngượng ngùng thu lại tay, "Ngươi dẫn đường đi"
Lần này không bao lâu là có thể trở về. Thải Song ở trên đường lải nhải hai năm gần đây chủ tử tính tình quả thực không tốt lắm, không như trước kia. Ngụy Minh Chiêu không nói lời nào, nhưng vào nhà nhìn thấy mảnh vụn vỡ nát của bát canh, trong lòng vẫn giật mình.
"Dung......Dung Quân," Hắn đứng một bên khẽ gọi, ánh mắt âm trầm của Dung Quân liền khóa vững trên người hắn, "Đồ ăn không có tội, hà tất phải làm thế." Không ai đánh người cười, Ngụy Chiêu Minh bày ra một gương mặt tươi cười ấm áp đi vào, ngồi xổm bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hung-trach/1155812/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.