Nhìn nhìn lão nhị và lão tam nói chuyện rôm rả, GODs cười nhẹ lắc lắc đầu rồi tiếp tục công việc của mình, giúp lão nhị giải quyết đồ ăn a.
Đang giải quyết dĩa thứ bao nhiêu hắn không biết, bỗng hắn cảm nhận được một ánh mắt tập trung nơi hắn, ánh mắt cất chứa sát khí. Xoay đầu lại, à, Lưu Thường Huy. GODs nhìn gã rồi cười nhạt không thèm để ý đến gã, bị đánh một trận thì ai chả tức mà người đánh lại là kẻ thù của mình nữa. Gã này nên biết giới hạn a, nếu lại chọc tới hắn thì xem như kiếp số đã định.
Lưu Thường Huy trông thấy “thằng nghèo Linh Lân” vậy mà dám lơ mình, tức giận trong lòng dâng lên gấp đôi nhưng gã không bộc phát vì đang giữa buổi tiệc, gã còn phải lấy lòng Diêu Lệ nữa. Diêu gia là một trong những nhà quyền quý ở Nam Xương, gã nếu đoạt được người đẹp vào tay thì giống như một bước lên tiên vậy. Nén cơn tức giận xuống, cầm lấy một champage và tiến lại gần Diêu Lệ thực hiện bước đầu tiên, tạo ấn tượng.
Việc Lưu Thường Huy làm hay suy nghĩ của gã không làm GODs bận tâm, hắn chỉ bận tâm mình có thể ăn hết số thức ăn của buổi tiệc này hay không thôi, nếu ăn hết mà không nói thì có lẽ hơi quá phận, dù gì thì đây cũng đâu phải buổi tiệc của hắn. Hắn gọi lão nhị Diêu Qua:
- Lão nhị này!
Diêu Qua đang tranh cãi với lão tam, nghe thấy lão tứ gọi mình tức thì bỏ lão tam qua một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-vo/3205411/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.