GODs cùng Lạc Vi Vi đi tới công ty Lam Nguyệt, hôm nay không có con nhỏ xinh đẹp mà bị bệnh Trần Bảo Huyên kia, đỡ phải tốn công cãi nhau với cô ta. GODs nằm dài trên bàn, để Vi Vi tự do chơi xung quanh. Nhìn cô bé vô tư hái hoa bắt bướm trên bãi cỏ nhỏ cạnh bãi đỗ xe, cười lên những tiếng như chuông ngân, bất giác GODs mỉm cười, trong lòng hắn dần dần hiện lên một thân ảnh tương tự, cũng vui đùa, cũng quấn quýt lấy hắn, cảm giác ấy thật tốt, thật thanh bình.
Chìm đắm trong những suy nghĩ riêng mình, tan ca tự lúc nào. Lạc Vi Vi lấy tay giật giật góc áo của GODs làm hắn giật mình tỉnh lại, hắn mỉm cười lau đi những vết bẩn trên khuôn mặt non nớt đáng yêu của cô bé. Sau đó nắm cánh tay cô bé và thu dọn đi về.
Bước đi trên đường, GODs suy nghĩ nên làm một cái hộ thân phù cho Lạc Vi Vi, hắn cũng không thể nào bên cạnh cô bé mãi được, những lúc ấy nếu cô bé gặp nguy hiểm thì có cái đảm bảo an toàn cho Vi Vi cũng để hắn yên tâm hơn. Quyết định như vậy, hôm nào phải đi mua một ngọc bội chất lượng tốt mới được, với thân nhân mình thì không nên keo kiệt làm gì. Mà nghĩ đến ngọc bội làm hắn nhớ đến cái ngọc bội hộ thân hắn luyện chế để làm quà sinh nhật cho cô em gái lão nhị Diêu Qua, không biết con nhóc đó có thích không nhỉ, chắc là không, mà quan tâm làm gì mình có lòng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-vo/3205408/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.