58
“Lão Lục, em cần phải thú nhận với anh một chuyện.”
“Nói đi. Anh sẽ không tức giận.”
“Thật ra... Không phải em nhặt được ví tiền của anh, mà là em đã chôm nó.”
“Hả?”
“Em vừa nhìn thấy anh, là đã cảm thấy anh đặc biệt hợp khẩu vị.”
“Vậy phải cảm ơn em rồi.”
“Hở?”
Lúc đầu anh đã nghĩ, mình phải cảm ơn vận mệnh vì đã khiến em vừa vặn nhặt được ví tiền của anh. Nhưng khi biết được sự thật, anh lại muốn cảm ơn em, cảm ơn em đã đem chính mình đến bên cạnh anh.
59
“Không phải anh mang thuộc tính cuồng công tác sao?”
“Hình như trước kia có như thế.”
“Nghe Lâm ca nói, anh còn muốn mở thật nhiều thật nhiều công ty con, kiếm thật nhiều lợi nhuận.”
“Lúc đầu thì là vậy.”
“Bây giờ anh không có kế hoạch nào sao?”
“Hiện tại anh chỉ muốn hưởng thụ cuộc sống thôi.”
“Có phải em làm ảnh hưởng đến anh không?”
Lục Vị Miên xòe tay ra, ngoài cửa sổ là nắng chiều hoàng hôn: “Em xem, bao nhiêu tham vọng của anh đều theo hoàng hôn dần dần biến mất.”
Hoàng hôn, chính là lúc chúng ta trở về nhà.
“Lão Lục?”
“Ừm.”
“Anh thật là đẹp trai.”
“Em không đẹp sao?”
“Còn kém một tí.”
60
Một ngày nọ, Ngụy Lai được nghỉ ngơi. Ông chủ Lục cũng bám cậu nghỉ ngơi theo. Ngụy Lai liền đề nghị đi xem phim.
Thực ra là do Trình Hạo show ân ái trước mặt cậu: Có một bộ phim, tôi cùng Chúc Lê Từ nhà tôi đã xem cùng nhau tới 33 lần.
Giận nha. Ngụy Lai nắm chặt tay, mình cũng muốn đi xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-nhi-di-dai-o-day-cho-em-den/83235/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.