50
Dù là nhà thuê, cũng chỉ mới ở được hai năm, nhưng trong nhà đồ đạc vẫn rất nhiều. Lục Vị Miên cùng Ngụy Lai phải mất một lúc lâu mới đóng gói hết được.
Nhà Lục Vị Miên đúng như những gì hắn nói, chỉ là một căn nhà bình thường. Nhưng diện tích mỗi phòng rất rộng, còn được trang trí rất tinh xảo. Hơn nữa có dì giúp việc vẫn định kỳ đến quét dọn, thoạt nhìn tựa như một phòng mới, nhà cũ của Ngụy Lai so với nơi này thật đúng là không cùng đẳng cấp.
Ngụy Lai đặt quần áo lên giường thì phát hiện một lọ thuốc ngủ: “Lão Lục, anh bị mất ngủ ư.”
Lục Vị Miên đáp: “Có một chút, cũng không quá nghiêm trọng.”
Ngụy Lai chậc lưỡi: “Em thấy anh ngủ cùng em vẫn rất tốt nha, anh có phải coi em thành gối ôm rồi không?”
Lục Vị Miên: “Ngưng đề cao bản thân đi.”
Ngụy Lai: “......”
Ngụy Lai: “Vậy là do anh lấy tên không tốt rồi. Tên lại là chưa ngủ [*], vậy thì luôn mất ngủ là phải rồi.”
[*] tên anh công là Vị Miên = chưa ngủ =))
Lục Vị Miên: “Anh được sinh ra lúc 2 giờ sáng, lúc ấy bố mẹ anh vẫn còn chưa ngủ, thế là liền lấy tên này đặt cho anh, chua chết mất, còn nói anh là kết tinh tình yêu của bọn họ, tượng trưng cho tình yêu không ngủ yên gì đó nữa chứ.”
Ngụy Lai cười khúc khích: “Thực sự rất chua nha.”
Lục Vị Miên nâng mặt Ngụy Lai lên: “Em xem, em mượn của anh một chữ “Vị”, thì em chính là Ngụy Vị Lai [*], là tương lai. Còn anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-nhi-di-dai-o-day-cho-em-den/83233/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.