45
Về phần cơm chiều, hai người nhất trí ăn xiên nướng ở một quán gần bờ sông.
Ngụy Lai cầm bình rượu rót vào ly của mình một ít, chậc lưỡi nói: “Ăn xiên nướng còn có rượu bên mình thì cuộc sống mới gọi là mỹ mãn.”
Lục Vị Miên nhắc nhở: “Đừng uống nhiều quá. Anh không muốn phải hầu hạ một con ma men đâu.”
Ngụy Lai cười ha ha: “Anh sao lại nghiêm túc như vậy. Nhìn cũng chả giống người thích ăn xiên nướng.”
Lục Vị Miên: “Thế nào? Thích ăn xiên nướng còn phải có diện mạo cố định ư?”
Ngụy Lai lung tung gật đầu: “Ít nhất không phải là người một thân tây trang giày da như anh.”
Lục Vị Miên: “Cũng có khi anh không mặc tây trang giày da, như lúc này đây.”
Ngụy Lai lắc đầu: “Nhưng vừa nhìn anh thì đã thấy đây là một người thành đạt nha. Nào có phải công nhân thường hay lui tới những quán nướng lóc cóc như vậy.”
Lục Vị Miên cười khẽ: “Cũng không phải anh vừa sinh ra là đã thành công. Gia đình anh rất bình thường, lúc anh còn đến trường, khi được nghỉ học vẫn thường chạy ra quán net chơi game, chơi cả một buổi chiều rồi cùng đám bạn đi ăn xiên nướng. Lúc đó còn lén bố mẹ uống bia, mỗi lần uống xong phải nhai hai miếng singum để che lấp mùi bia.”
Ngụy Lai xì xì: “Anh đúng là một đứa trẻ hư.”
Lục Vị Miên tiếp tục nói: “Bố mẹ anh cũng không yêu cầu quá cao, chỉ muốn anh bình an là được. Thi đại học hay việc sau này có thể kiếm được nhiều tiền hay không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-nhi-di-dai-o-day-cho-em-den/83231/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.